CÔ GIÁO TRƯỜNG TÔI - NGƯỜI MẸ HIỀN THỨ HAI
Ngày đăng: (17/11/2014) - Lượt xem: 1550

"Là cô giáo, em được nhiều lắm nhé
Được là người chắp cánh những ước mơ
Được là người khơi nguồn tri thức mới
Được gọi "mẹ hiền" hay "người mẹ thứ hai"

Là cô giáo, em thiệt nhiều lắm nhé
Những lúc buồn chẳng biết ngỏ cùng ai
Có đôi khi cần lắm một bờ vai
Cũng chẳng dám, bởi em là...cô giáo

Là cô giáo, em yêu nghề lắm nhé
Yêu những đêm trang giáo án miệt mài
Yêu ánh mắt tròn xoe, yêu tâm hồn trong trắng
Yêu thật nhiều, yêu suốt cuộc đời em.
Là cô giáo, em tự hào lắm nhé!"

          Điệp là một cô gái sinh ra và lớn lên tại đất Hà Nội cũng như những cô gái khác với biết bao ước mơ cháy bỏng. Lớn lên, Cô đã chọn cho mình con đường gian truân nhất - Nghề nuôi dạy trẻ. Tôi nói điều này bởi chỉ có ai làm cô giáo mầm non mới hiểu rằng nghề nuôi dạy trẻ thật không dễ chút nào. Một nghề có yêu trẻ thì mới yêu nghề. Các bạn có biết không, một lớp khoảng 20-25 học sinh, ở độ tuổi này trẻ hay quấy khóc, tranh giành đồ chơi, tiểu tiện liên tục. Để chăm sóc, giáo dục được trẻ có nề nếp trong sinh hoạt phải là người có tâm, có lòng yêu thương trẻ con thật sự thì mới có thể làm tốt được. Hầu hết các cô giáo ở trường mầm non Hương Dung thực sự là cô theo đúng nghĩa trong đó có cô Điệp. Cô đã thể hiện lòng bao dung của mình qua gương mặt phúc hậu, ánh mắt dịu dàng, nụ cười luôn nở trên môi và cuối cùng là cái “tâm” sáng ngời trong cô được nhìn thấy rõ qua những việc làm, sự đối sử của cô với trẻ, qua những câu chuyện cô kể về trẻ lớp cô. Có những câu chuyện làm tôi thực sự xúc động. Cô kể rằng: ở trong lớp cô có một cháu rất hay cắn bạn, cô đã hết sức lưu ý mà không ngăn kịp cháu, chuyện xẩy ra, phụ huynh các cháu không hài lòng, cô rất buồn, suy nghĩ tìm phương án để giáo dục cháu không cắn bạn nữa: cô phân tích con cắn bạn như vậy sẽ làm bạn đau đấy, con không được làm vậy, bé có vẻ nghe ra nhưng rồi bé vẫn lặp lại, nhìn bé khác bị cắn cô thương lắm, giận cháu nhưng không thể đánh cháu hay phạt cháu được, cô đành chìa tay ra và bảo rằng: con đừng cắn bạn nữa hãy cắn vào tay cô này, con cứ cắn đi cắn chán thì thôi. Đứa trẻ ôm tay cô nghe cô nói chắc cũng hiểu được việc làm không tốt của mình, nó nhìn cô và từ hôm đó việc cắn bạn giảm hẳn.

          Nghề cô nuôi dạy trẻ là nghề làm dâu trăm họ. Có những lúc thấy buồn, thấy mệt mỏi thật, nhưng cô không vì thế mà chán nghề. Vì tình yêu thương con trẻ, vì nhiệt huyết, các cô cùng động viên nhau cố gắng.Thiệt thòi trong nghề thì không thể kể hết, nhưng bù lại, các cô lại thấy rất hạnh phúc khi bắt gặp những khoảnh khắc thật đáng yêu của các bé. Những ngày đặc biệt như 20/11, 8-3 được nghe những lời chúc của các bé là hiếm hoi lắm, nhưng cũng vì thế, khi nghe một bé nào đó chúc, thì cảm giác hạnh phúc, lâng lâng vui sướng cũng như được nhân lên gấp bội. Cái cảm giác hồi hộp chờ bé nghĩ và nói ra từng từ chúc cô mới đáng yêu và đáng quý - vui mừng biết bao. Thật trân trọng những phút giây như thế! Nghề của cô đôi khi có những hiểu lầm khiến trái tim đau nhói, nhưng sau tất cả, thì đa số phụ huynh đã hiểu cô. Nghề giáo viên đặc biệt luôn đuợc phụ huynh dành cho tình cảm cũng đặc biệt hơn nhiều. Như vậy thôi đã đủ làm lòng cô cảm thấy ấm áp lắm rồi! Môi cô lại nở một nụ cười thật tươi!

         Tôi cũng mong sao sẽ có nhiều cô giáo yêu nghề, mến trẻ tiếp tục ươm mầm xanh cho Tổ quốc. 20/11 sắp đến không mong gì hơn chúc các cô giáo trường Mầm non Hương Dung luôn tươi trẻ có nhiều sức khoẻ để tiếp tục công việc trồng người của mình nhé!

Copy of IMG_8338 copy.jpg

Cô giáo Trần Thị Điệp(đứng ngoài cùng bên trái) chụp ảnh cùng các bé trong dịp Tết Trung thu 2014

                                                                                                     PXH - T11/2014

Các tin khác: